Hãy nhớ rằng người ta đến đó để nghe bạn nói, không phải để nghe bạn đọc. Chương trình hoành tráng với những ca khúc bất hủ và sau cùng sẽ là bài diễn văn của Nghị sĩ Claude Pepper. Thêm vào đó, hãy chọn đúng lúc để gây cười.
- Thương gia dầu ô liu, doanh nghiệp ngành mì ống, nhân viên FBI… Đủ cả! Tốt hơn hết hãy để tất cả chìm trong bóng tối. Thầy hiệu trưởng Irvin Cohen giận đến mức mặt mày đỏ tía cả lên: Tôi chính thức tuyên bố: cả ba cậu đều bị đuổi học. Một số người lo ngại rằng với quá nhiều những phương tiện thông tin hiện đại thì nghệ thuật nói sẽ trở nên lỗi thời.
Lần thứ hai quay trở lại tiệm tạp hóa của ông Pickering, Jack đã thành công. Thấm thía những kinh nghiệm, vốn sống của họ, ta sẽ thấy yêu quý chính cuộc sống của mình. Không phải ngẫu nhiên người ta bảo đôi mắt chúng ta là Cửa sổ của tâm hồn.
Arthus Godfrey đã đồng ý với tôi về điều này. Bạn đã thấy việc lắng nghe quan trọng như thế nào rồi chứ? Tôi đã không cứng nhắc chỉ hỏi theo một cẩm nang soạn sẵn. Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh hoành hành không thuốc chữa.
Sau bao nhiêu năm đi làm, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Nếu bạn làm việc hoàn hảo thì cứ yên tâm, không phải bận tâm nên nói chuyện với ông chủ như thế nào. Họ được gọi là người hay động lòng trắc ẩn (the commiserators). Bản tính linh hoạt, hiểu biết toàn diện, Andrew là một con người rất thú vị.
điều này cho thấy rằng anh ấy không chỉ hát hay mà còn hiểu sâu sắc nội dung bài hát. Ông ta nói lại một lần nữa: Anh thật sự rất tuyệt vời, chàng trai ạ! Cám ơn những nhà thiết kế có óc sáng tạo thật độc đáo này!
Anh dẫn chương trình. Và hãy thử hỏi về những người con của ông xem, bạn sẽ thấy vị phó tổng thống này có một trái tim ấm áp và nhân hậu. Thay vào đó hãy nói về việc khách hàng sẽ được dùng bữa sáng với một tách cà phê đang bốc khói và một chiếc bánh xốp nướng vàng.
Tôi mơ màng ngó cái đồng hồ, đến rồi, 9 giờ 30. Khung cảnh bạn chọn để bạn bè cùng nhau trò chuyện thì không cần quá màu mè. Đây là một chuyện cười.
Không may hầm mỏ bị sập. Nhưng Joe từ xưa đến nay vốn không thích nói về cuộc sống riêng tư. Cái liếc mắt hay đưa tay ra dấu kín đáo của họ sẽ giúp bạn hiểu được mình đang ở tình thế nào.
Don về chỗ hí hửng chờ đợi, thản nhiên như không có chuyện gì. Nhưng ở đâu cậu cũng nhận được những cái lắc đầu. Thời ấy tin tức truyền đi bằng miệng, người ta chỉ được học vài cấp lớp thấp ở trường… Và thế là từ ông bà của mình, Andrew đã có một kho tàng kiến thức.