Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.
Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Bắt đầu từ đâu? Từ cái ngay trước mặt: Tờ lịch. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.
Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay. Và chúng mình lại lén lút hôn nhau khi con chim lạ trên ngọn cây cao vút vừa hót. Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay.
Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác. Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…
Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly.
Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc. Bác bạn đã và đang ganh đua với bà bạn.
Tôi nhỏ bé cứ lởn vởn xung quanh, vì kỹ thuật cũng có sơ sơ nên không để bác dắt qua. Điều đó đồng nghĩa với sự tự hủy diệt. Phải, đó là tôi tự cô lập mình.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung.