Ông ta nói "Tôi không có tài để viết một cuốn sách khả sĩ so sánh với tác phẩm của Shakespeare, nhưng tôi có thể viết một cuốn theo tài năng riêng của tôi được". Chưa có trại nào bị gió tung lên trời, thì theo luật trung bình, đêm nay cũng không sao hết; mà nếu rủi trại mình có thổi tung đi nữa thì qua trại khác chứ có gì đâu. Tôi an phận nhận lấy cái tai hại nhất có thể xảy ra, tức là sự chết.
Chị ta nghĩ bắt bọn đầu xanh ấy nhận thấy mang ơn người khác là tủi nhục cho chúng. Gió thổi đến vải căng phồng rung động, rít lên. Cho nên tôi quyết định kiếm việc mà làm để khỏi ngồi không.
Nhờ có nó tôi sẽ tránh được hai nạn này là: hấp tấp và do dự. Bạn tôi, ông Frank Bettger, nhân viên một công ty bảo hiểm quan trọng nhất ở Mỹ nói với tôi rằng ông không những diệt bớt được ưu tư về công việc của ông mà còn tăng số lời lên gấp đôi, nhờ một phương pháp tưng tự. Tôi hỏi có buồn vì cụt tay không, người đó đáp: "Không, ít khi tôi nghĩ đến điều ấy lắm.
Những lúc rảnh, bạn nên xả hơi, nên để cho cơ thể mềm như bún hoặc như một chiếc vớ cũ. Đêm ấy tôi không thèm uống sữa nóng trừ bữa nữa. Làm sao phân tích và giải quyết những vấn đề rắc rối
Bạn đến hỏi hội, sẽ được nhiều lời khuyên về những vấn để tài chính và được người ta chỉ cho cách lập ngân sách theo số lợi tức của bạn. Arnold cũng học được một bài học như vậy trong cánh đồng xứ Illinoi. Rồi từ một diễn viên về những vấn đề thuộc kịch trường, ông trở thành một diễn viên về những vấn đề chính trị.
Vậy tôi có lo lắng cũng là lẽ tự nhiên. Có phải bằng cách phàn nàn và chỉ trích kẻ khác không? Không. Dùng thì giờ của tôi để tính công việc sắp tới, ích lợi nhiều hơn là ưu phiền về những lỗi lầm hôm qua.
Chính cái cách ta phản động lại với nó làm cho ta khổ hay vui. Nhưng tôi muốn bênh vực cho một thái độ tích cực, đừng tiêu cực. Lạ lùng thay, bỗng tôi thấy tâm hồn bình tĩnh.
Tôi cũng không biết tên nơi đó nữa, nhưng thấy cảnh tĩnh mịch yên ổn. Ngày nay, chính những nhà chuyên môn trị bệnh thần kinh thành những nhà truyền giáo kiểu mới. L" ra đọc lại những lời tự chỉ trích, tôi giải quyết được vấn đề gay go nhất trong đời tôi: vấn đề tu thân.
Đó là một hoạ sĩ trẻ tuổi. Tôi hoá ra nóng nảy, cáu kỉnh. Tuy nhiên, cơ quan quan trọng nhất vẫn là mắt.
Công việc của tôi là ghi tên những người tử trận, hoặc mất tích, hoặc nằm nhà thương. Bà thiệt là một tai nạn cho chính thân bà và cả gia đình vô phước đó nữa. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!