Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Tôi vẫn không nói lời nào…
Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi.
Bật dậy ngay là tỉnh thôi. Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Chả nghĩ nhiều cho ai được. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Và như thế, dễ chả hay gì nữa. Bác hy sinh cho cháu ít thôi, quan tâm đến cháu ít thôi để san sẻ cho họ nhé. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không.
Cậu em khuyến khích tôi tập nặng hơn. Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn.
Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh.
Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu. Dù lúc này mắt không có nước. Và xã hội nó đâm ra thế này.
Tình yêu bao giờ cũng mới. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội.