Trong thời Nam Bắc chiến tranh, một lần bại quân phương Nam, ban đêm chạy tới một sông, vì mưa bão mà nước dâng cao không thể nào qua nổi. Như vậy là bạn khôn, có đại độ và có lẽ xuất chúng nữa. Họ thấy các em đốt lửa, cũng bắt chước đốt và khi đi thì quên không dập.
Nhưng chúng tôi phải thú rằng điều đó khó thi hành lắm, khi xe cam nhông của ông tới vào cuối giờ làm việc buổi chiều, như ngày 10 tháng 11 vừa rồi. Sự vội vàng tự buộc tội của tôi đã làm cho ông chưng hửng, hết giận. Ta cần phải xử sự như vậy khi nào? Bằng cách nào?.
Một người, trong ba năm làm việc chung một phòng với nhà kinh tế học trứ danh Owen D. Ông giáo hồi âm, an ủi cậu, nói cậu rất thông minh, làm việc lớn được, đời sẽ tươi sáng hơn và cuối thư, cho cậu một chân giáo viên. Chưa dứt lời thì Von Bulow đã tự biết mình lỡ lời.
"Nghĩ kỹ, tôi cũng không đồng ý với tôi về bài đó. Chúng ta phải nhũn nhặn vì chúng ta chỉ là phàm nhân. Các em nấu món gì đó?.
Nhưng ông đã khéo gợi những tình cảm cao thượng nhất của họ. Tức thì sự phản đối của tôi trái ngược lại hẳn chắc các bạn đã đoán được. Chú đã làm nhiều cái bậy đến nỗi chú không dám chỉ trích một ai hết.
Nhưng, này anh, chúng ta là khách trong một cuộc hội họp vui vẻ, tại sao muốn chứng minh rằng ông ấy lầm? Có phải làm như vậy mà người ta có thiện cảm với mình đâu? Sao không để ông ta giữ thể diện một chút? Ông ta không hỏi ý kiến của anh mà. Vài cô mụ đó bị bắt, nhưng nhờ vận động với vài nhà chính trị, họ chỉ bị phạt một số tiền nhỏ thôi. Vậy đứa nhỏ muốn gì? Chẳng cần phải là nhà trinh thám đại tài cũng đoán được.
Ông ta không thể làm vừa lòng mọi người được cho nên bắt buộc phải từ chối, nhưng ông từ chối một cách khéo léo đến nỗi người ta vui vẻ ra về. Bà ta vinh hãnh tuyên bố rằng trứng lời hơn là bơ, sữa. Năm ngoái, tôi đã khuyên các ông giám đốc của công ty tôi rằng cách hiệu nghiệm nhất để tăng số hàng bán lẻ là mở một cuộc tuyên truyền kịch liệt suốt một năm để bán trực tiếp, và phí tổn cuộc vận động đó do công ty sản xuất chịu hết.
Cubellis viết thư xin việc và vài ngày sau nhận được giấy mời. Thi hào Victor Hugo chỉ cầu sao cho người ta lấy tên ông đặt tên cho kinh đô nước Pháp. Như vậy, ông vừa dùng tai và mắt để nhớ.
Nếu bạn đã chịu cái di truyền về thể chất như y, nhận được một giáo dục như y và chịu những ảnh hưởng như y, thì bây giờ bạn cũng như y, cũng đương nằm nơi y đang nằm, nghĩa là trong khám. Hết thảy chúng ta ai cũng muốn như vậy. Mỗi cử chỉ của ông, mỗi lần ông chuyển giọng nói, mỗi nét cau mày là cả một công trình luyện tập.
Những ý kiến mà bạn tự kiếm thấy, có phải bạn tin hơn là những ý mà người ta đặt trong mâm bạc để dâng bạn không? Nếu bạn hiểu điều đó là đúng mà bạn còn nhất định bắt người khác phải theo ý bạn, chẳng phải là vụng về ư? Biết khéo léo dẫn khởi vài ý rồi để cho người ta tự kết luận lấy, chẳng là khôn hơn ư? Rồi đặt đĩa lên bàn, chị thở dài, ngây ngô nói: "Thưa bà, thiệt tôi không bao giờ ngờ như vậy". Paul Popenoe cho rằng: "Ta có nhiều hy vọng thành công trong một hôn nhân hơn là trong một kinh dinh khác".