Bọn ông cũng rất lo lắng cho Kẻ cướp biển. Qua một thời gian, cái túi của các bạn cũng sẽ giống như giỏ trứng vậy. Quá khứ của ông là một chuỗi ngày làm lụng vất vả khổ cực.
Anh rất đói nhưng không dám bước vào một hàng ăn nào vì anh biết, ở đây họ không bao giờ bán chịu cho bất cứ ai, dù chỉ là số tiền nhỏ cho một cốc rượu nhạt. Tôi rất tin cậy anh ta, và thường giao cho anh ta những việc quan trọng. Thật đáng thương thay cho những con người sống kiếp đọa đày đó, Kobbi ạ!
Cả bọn thống nhất đem chiến lợi phẩm này đến Ginir để bán và lấy tiền chi tiêu hoang phí. Ông và Megiddo trò chuyện rất lâu rồi chia tay. Không một ai ở thành Babylon này có tài làm cho những giai điệu trở nên ngọt ngào hơn anh.
Nhưng cái xác không hồn của anh ta nhắc ông nhớ đến một kết quả thảm hại. Suốt 8 năm như vậy cho đến một ngày nọ, người vay tiền tính toán và cho Ansan biết tổng số tiền gốc và lãi tính theo mức lãihông thường lúc bấy giờ, đã lên đến khoản 1. Vì vậy, nếu trong khi anh tới Smyrna mà bị bọn cướp lấy mất số vàng, hay lúc anh quay về bị bọn chúng phỗng tay trên những số hàng hóa ấy, thì anh sẽ lấy gì để trả nợ cho tôi? Nếu anh không có tiền để hoàn trả, có phải tôi đã mất hoàn toàn số tiền đó rồi không?"
Anh không nên cho nhiều người biết về điều này đâu! Lúc đó, đầu óc bị cạo trọc và mặc quần áo tù nhân nên trông tôi không khác gì những người nô lệ. Nhưng cho đến bây giờ, cả tôi và anh vẫn không thoát khỏi đói nghèo, cái túi của chúng ta vẫn luôn luôn xẹp lép.
Họ xem công việc như kẻ thù. Tất cả mọi người đều hồi hộp, chăm chú Nomasir điềm đạm, tự tin đứng dậy và bắt đầu thuật lại tất cả những điều đã diễn ra trong suốt mười năm lập nghiệp của mình: Dù có khả năng dành dụm nhiều hơn một phần mười số tiền kiếm được, bạn cũng nên tạm bằng lòng với tỷ lệ này.
- Ý chí mạnh mẽ! – Arkad đáp lại với một nụ cười nhẹ nhàng. - Đúng thế! – Arkad trả lời. Mọi việc tiến hành đúng như vậy.
Cuối cùng, bà Sira lên tiếng bằng một giọng nói lạnh lùng: Tài sản của ta rất lớn, nhưng ta e rằng mình không thể tiếp tục trông nom được nữa. - Tại sao cháu lại ước ông nội cháu còn sống khi ông ấy đã hoàn thành trách nhiệm của mình trên cõi đời này? Cháu và cha cháu vẫn có thể làm tốt công việc của ông nội cháu mà.
Chúng ta là những con người tự do mà ! – Kobbi hưởng ứng. - Cháu đã tổ chức một buổi tiệc thịnh soạn và mời rất nhiều người tới dự. Món quà của nhà vua có lẽ sẽ đem lại cho anh nhiều cơ hội tốt.
Người nào có thể kể tiếp cho chúng tôi nghe về sự may mắn của mình không? Chiều hôm sau, ông đội một khay bánh mật ong lớn trông rất ngon lành và được bày rất bắt mắt đi dọc theo các con phố, cất tiếng rao hàng luôn miệng. - Một người khác lên tiếng – Tôi là người Syri.