Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc. Dù trái tim đương bề bộn.
Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Vừa đi bộ với bác bạn vừa hơi bực. Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm.
Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành. Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.
Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng. Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết.
Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác. Và xã hội nó đâm ra thế này. Vì thế mà lại phải tập ở lại dần làm nhà đạo đức để điều độ.
Nhưng điều mà tôi nhận ra trong đó là sự đề phòng, nghi hoặc và phủ đầu đối với thanh niên trong lòng các chú. Cậu em kia, là một người tốt. Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp.
Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ. Thôi, bác đừng xuống. Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp.
Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy.