Mọi của cải đều bắt đầu từ khối óc! Không phải chính thực tại thúc đẩy chúng ta, mà là nhận thức của chúng ta về thực tại. Mới trước đó, tôi đã có ý tưởng về các giá trị và bậc thang của chúng và tôi đã làm ra một dah sách mà tôi nghĩ là giá trị lớn cho chính mình và tôi nghĩ tôi sẽ thỏa mãn khi sống những giá trị ấy.
Giả sử bạn có khá nhiều kinh nghiệm trong đời sống, hay bạn quen biết những người đã gặp chua xót trong quan hệ với người khác, bạn có thể hình thành niềm tin rằng con người là xấu xa và nếu có dịp, người ta sẽ lợi dụng bạn. Nhưng tất cả những ảnh hưởng này là một sản phẩm của suy tư-cách thức mà trí óc của chúng ta đánh giá và tạo ra ý nghĩa trong suốt cuộc đời của chúng ta. Nếu không làm được điều này, bạn sẽ lại rơi vào thói quen cũ.
Đây chính là giây phút kỳ diệu mà đau khổ trở thành người bạn của chúng ta. Qua phương pháp hỏi và trả lời câu hỏi, "Lớp học" này đã thuyết phục được rất nhiều trẻ phạm pháp để họ thay đổi lối sống. Lý do là vì thiếu động lực, một điều chỉ có được do một tương lai tôi thúc cống hiến cho.
Bạn nghĩ gì về qui luật sống của Mười Giới Răn? Hay lời thề của Hướng Đạo Sinh? Hay Tôn Chỉ của Hội Những Người Lạc Quan? Giải pháp cho vấn đề này đơn giản thôi: kiểm soát khung thời gian bạn đang tập trung vào. Lúc đó thay vì hỏi, "Làm sao quân Đức quốc xã có thể ghê tỏm, mất nhân tính đến thế? Làm sao Thượng Đế có thể làm ra một điều tàn ác đến thế? Tại sao Thượng Đế đã để chuyện này xảy đến với tôi? Stanislavsky Lech đã hỏi một câu hỏi hoàn toàn khác.
Chúng không có kinh nghiệm nào để đo lường đúng thực lực của mình. Bạn nên hiểu rằng cảm giác bị tổn thương hay mất mát thì không mãnh liệt bằng cảm giác tức giận. Nhưng nếu bạn không đủ xác tín rằng mình đáng được hưởng một sự thoải mái về tài chánh nhờ một kế họach hiệu quả, làm sao bạn có thể biến viễn cảnh tài chánh này thành hiện thực? Bài học làm chủ thứ 4 trong sách này sẽ dạy bạn biết vượt xa hơn sự sống còn đơn thuần lúc xế bóng cuộc đời và ngay cả bây giờ, để đạt tới điều đó.
Ý nghĩa mà tôi gán cho một biến cố sẽ xác định những quyết định tôi có, những hành động tôi làm và vì thế xác định số phận tối hậu của tôi. Đó chính là quan niệm sai lạc của tôi. Bạn có biết kết quả thế nào không? Ngôn từ của tôi tự động gây phản ứng nơi người nghe, dù tôi không có ý đó.
Bình thường anh ăn hết ba ổ bánh mì kẹp phó mát và thịt và sáu hay bảy trái chuối trước khi thiếp ngủ. Điều gì làm cho một người xuất thân từ những hoàn cảnh tốt đẹp lại hành động một cách man rợ mà không hề hối hận, đang khi một người khác lại dám hi sinh tính mạng mình vì những người hoàn toàn xa lạ? Điều gì tạo nên một anh hùng, một tên đê tiện, một tội phạm, hay một con người cống hiến? Điều gì tạo khác biệt giữa các hành động của con người? Suốt đời tôi không ngừng đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi này. Đây là điểm bạn cảm thấy sự nghi kỵ tích tụ nhiều đến nỗi bạn cảm thấy mình tìm hết cách để đổ lỗi cho người kia, đả kích người kia bằng lời hay không bằng lời.
Tôi may mắn được quen biết Norman Cousins từ gần 7 năm nay và tôi cũng may mắn thu băng được cuộc phỏng vấn với ông một tháng trước khi ông qua đời. Tình trạng cảm xúc bạn đang có lại ảnh hưởng ngược lại trên cơ thể bạn và thế là bắt đầu một cái vòng lặp vô tận. Tôi đã nhiều năm tìm hiểu những con người mà tôi coi là những bậc thầy trong lãnh vực chuyên môn của họ, và lãnh vực sức khoẻ thể chất và sự dẻo dai là một tiêu điểm quan trọng đối với cuộc đời của tôi trong suốt một thập niên.
Mọi khuôn mẫu mà chúng ta không củng cố được đều sẽ biến mất. Tôi có thể đoán chắc với bạn điều này: Cho dù bạn có chuẩn bị chu đáo đến đâu, thì trên dòng đời, thế nào bạn cũng gặp phải ít nhiều trắc trở. Nhưng nếu để anh ta ngồi trên cái bếp lò nóng bỏng chỉ một phút thôi, anh ta sẽ thấy nó lâu hơn cả một giờ.
Nhưng đứa kia thì khác hẳn: nó lớn lên và trở thành cha của ba đứa nhỏ, gia đình êm ấm, hạnh phúc. Câu hỏi đặt ra là: Khi thời cơ đến, liệu bạn có nhớ mình là một anh hùng và đáp ứng một cách vô vị lợi để nâng đỡ những ai cần đến bạn không? Chúng tạo một mức độ tương phản mới.