Bộc lộ khả năng không thể quá thường xuyên quá nhiều. Bitmark rất giỏi mượn lãnh thổ nước khác làm mồi câu nhử cho nước khác thèm muốn hứa sẽ chia cho nước nào mà có lợi cho Phổ. Trong tình thế đó, một mặt đối phương không muốn chạm trán với mặt trắng một lần nữa, một mặt vì thái độ mặt đỏ ôn hòa thân mật nên đạt đến hiệp nghị.
Anh chế giễu em, em moi móc anh không ai nhượng ai kẻ tám lạng người cửa cân. Người ta bèn lôi cậu bé xuống chặt hai tay. Có người dùng phương thức tự trào để truyền đến đối phương sự đồng tình ưu ái.
Lúc này nước Lỗ đang trọng dụng Khổng Tử trong nước thịnh trị. Tranh chấp về sử dụng đất đai. Kế này dùng vào ứng biến trong thương trường cũng rất công hiệu.
Các nhà tôn giáo thì nói khoai tây là quả táo qủy. Tử Kiến đã nói với bác rồi. Cấp trên nhất định sẽ dùng lý do như thế để hóa giải tình thế, hơn nữa không đám dìm ta xuống nước.
Tôn Tần bèn giả điên để cho Bàng Quyên lơ là cảnh giác, lập mưu chạy trốn. Tư duy có thể tự nhiên hình thành, cũng có thể do con người tạo ra, thậm chí cố ý ngụy tạo ra. Một số phụ nữ là vợ những người thường giao tiếp, thường xuyên hội họp, làm công tác lễ tân.
Tuy nhiên cách phê bình nhờ người thứ ba này, nếu quá lộ liễu thì sẽ thành chỉ chó mắng mèo. Bọn đàn bà tâm địa độc ác này càng hung dữ thì càng tàn bạo với đồng nghiệp, một khi ả thay đổi. Lén hỏi người lính già ai gọi ông ta bói.
Tương truyền ngày xưa có một học sĩ họ Thạch lần nọ cưỡi lừa vô ý té xuống đất, người khác không biết làm thế nào, còn ông học sĩ họ Thạch lại lồm cồm bò dậy nói "May tôi là học sĩ Thạch (đá) chứ là học sĩ Ngõa (ngói) thì ngã vỡ tan rồi". Lời nói đổi khác mà ý tứ không đổi, trái lại giá trị châm biếm lại gia tăng. Một chuyên gia cao thủ tướng lĩnh vực này đã khái quát kinh nghiệm "ngâm" của mình bằng một chữ “thiếp” (bám chắc) đã nói: "Muốn lôi kéo người ta thì phải nghĩ ra biện pháp bám chắc vào họ.
Nghiêm Tung lợi dụng là đồng hương Giang Tây với Hạ . Càn Long dùng eây gậy vô tình này để củng cố địa vị của mình. Nhưng sau khi ông thôi giữ chức thì chỉ nhận được một vài tặng phẩm mà thôi, còn thiếp chúc tết thì không có cái nào.
Tưởng vĩ Quốc trả lời: “ Vì ông ta là thượng tướng theo chế độ hưởng quân hàm chung thân”. Anh nói mấy lời bâng quơ chẳng qua cho sướng miệng một lúc mà không lường hậu quả. pháp dĩ tĩnh quan động bản thân anh tự khắc chế thì anh có thể quan
nắng vững 16 chữ nguyên tắc: tôn trọng lịch sử, nhìn thẳng thực tế, tương nhượng lẫn nhau, hiệp thương giải quyết. Người nghèo thì tự cắt giấy theo mẫu hoa cổ truyền trang trí như những gia đình ở nhà hàng. Chúng ta có thể hùng biện pháp tán dương đối phương, phong cho anh ta một chủ danh rất kêu khiến cho anh ta vì chức danh cao lớn đó mà không làm xằng bậy.