Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt.
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn. Ta thấy đã đủ ớn rồi.
Em gọi mãi không dậy. Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.
Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin.
Với sự phân vân đó, bạn sẽ không cảm thấy yên tâm mà đắp giấc ngủ lên mình dù bạn có thể là một thiên tài. Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực.
Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo. Anh dạy em, biết, quay ngay. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả.
Có người ngửa mặt trông trời. Có ai mất xe lại thế không. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.
Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.
Biết chỉ để biết mà thôi. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Ở nhà nó nói nhiều mà toàn nói trống không.