Họ nào có tội tình gì. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.
Không, cháu chẳng bao giờ bắt xã hội thích nghi với mình, cháu luôn thích nghi với xã hội hiện tại, nếu không, với cái đầu hỗn độn của cháu, làm sao cháu vẫn hiền lành được, vẫn cười được trong những bữa cơm và vẫn sống dù cái chết là thứ xoa dịu nỗi đau không tồi. - Đó là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn, ông ạ. Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.
Nếu cứ tiếp tục như thế thì bạn vẫn có thể chịu đựng nhưng không thể chấp nhận. Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Lẳng lặng về nhà bác chờ xét xử. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ.
Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác.
Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc. Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Cái giấc mơ nó mất đi thì thôi.
Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng. Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.
Chả phải bổn phận gì. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Và lại thấy quyển sách bị xé.
Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao.
Có điều, em chã thích. Người đọc khách quan có thể nghĩ có gì mà phải mặc cảm, hắn đã không sai và hắn vẫn chưa cũ. Con nói chuyện với bác này.