Và bạn có thể tìm được sự may mắn từ chính những bất hạnh, không may mắn của mình. Anh chỉ muốn trừng trị Merlin ngay lập tức nên anh nhanh chóng đồng ý. - Thưa thần Sequoia - Nữ hoàng của các loài cây đáng kính.
Nott cảm thấy một nỗi thất vọng to lớn đang chiếm lấy lòng anh. Cậu chuyện cũng đã giúp tôi thực hiện nhiều quyết định rất quan trọng cho cuộc đời mình. Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không?
Cho dù nếu chàng chọn đúng vị trí thì Cây Bốn Lá thần kỳ cũng không thể nào mọc lên được ở một nơi đầy đá như vậy được. Chúng mau chóng tàn lụi như những hạt giống được rơi xuống sa mạc khô cằn. Giọng ca của chúng giúp hút bớt nước trong hồ.
Cậu là người bạn thân duy nhất mà tôi có,mà tôi luôn nhớ về. Anh còn có thể làm được gì khác nữa chứ? Vì thế Nott leo lên ngựa và đi lang thang vô định mãi trong rừng, hy vọng rằng mình sẽ bỗng nhiên may mắn phát hiện được Cây Bốn Lá thần kỳ ở đâu đó. - Quả tình ta rất mệt.
Ta đang cố nhớ lại đây. Khi đã lên tới đỉnh, chàng ngồi xuống lướt tầm mắt về phía đường chân trời xa xăm, hi vọng tìm thấy một nguồn cảm hứng đấy. Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiệc những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn đó đã biến mất.
Ta đã ngừng tìm kiếm, mất thì giờ vô ích. Chỉ một câu hỏi nữa thôi, con xin Người. Chàng phải làm gì bây giờ? Trong bất cứ trường hợp nào chàng cũng đã cố hết sức mình.
Đột nhiên một giọng nói thét lên làm chàng giật nảy mình, và ngạc nhiên thay, nó đến từ. Chúng phủ xuống con đường mà Nott đang phi ngựa về thành lẫn chỗ mụ phù thủy Morgana nham hiểm. Nếu chúng không hát, nước trong hồ sẽ không bay hơi, và nếu nước không bay hơi thì hồ sẽ bị ngập nước, và nếu hồ quá đầy nước gây ra ngập lụt thì rất nhiều cây cối, hoa quả, và sinh vật trong rừng sẽ bị chết.
- Hỡi các hiệp sĩ tài ba, từ lâu rồi các người luôn yêu cầu ta đưa ra một thử thách để các người chứng tỏ tài năng của mình. - Lắng nghe đây! Ta biết ngươi đang chờ điều gì. Bà bắt đầu lần giở lại ký ức xưa cũ của mình, từ hai ngàn năm về trước, đi từ từng năm từng năm một được lưu trữ trong từng sớ gỗ trong cái thân hình khổng lồ của mình.
Hai sự thật đó rõ ràng là rất mâu thuẫn nhau, nhưng sau khi thực hiệc những điều vừa rồi, thì sự mâu thuẫn đó đã biến mất. Thế nhưng chẳng có điều gì xảy ra cả. "Đây có vẻ là một nơi thích hợp đây" - chàng thầm nghĩ.
Tại sao? Chàng cũng không biết nữa. Tôi vẫn nhớ cậu, dù ngần ấy thời gian đã qua. Đừng lãng phí thời gian ở đây nữa.