Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm. Khi mà tôi lạc loài. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Hôm nay là thứ bảy, chừng nửa tháng sau cái ngày tôi khóc. Để xem lực lượng công an nhân dân đối xử với quần chúng thế nào. Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm.
Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào. Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.
Ông anh múc hai gáo nước đổ vào lò than. Cả món tinh thần cũng thế. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.
Lá rơi trên đùi em cũng sực nức hương buồn. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau.
Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ.
Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình.
Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra. Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí.