Tôi không muốn đi đâu cả. Và chấp nhận đời không phải trò chơi. Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có.
Màu xanh của bể bơi. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Cậu em thế là tạm biệt rồi.
Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật. Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.
Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.
Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Đời sống luôn cần những sự dung hòa. Chúng là những kiệt tác.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Bạn ghét sự đợi chờ. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao.
Dùng cứt thì không hay lắm. Hết màn chào hỏi, bắt đầu cuộc hỏi cung ngọt ngào. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.
Giữa hiện thực và huyền ảo. Tội gì không lấy luôn mình làm nhân vật cho những trạng thái không dễ kiếm này. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.
Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng. Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.
Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Một ngày thả ra nắng mặt trời.