Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng. Khi họ tin vào những lí do chân chính mà mình bịa ra để tự bào chữa. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.
Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Đó là lúc bạn xác định được cuộc chiến, cuộc chơi. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.
Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Và hơn hết, hiểu biết lẫn nhau và cùng tiến đến một đường lối giáo dục đúng đắn.
Theo dòng suy tưởng, bạn cảm giác, ở nhà bác, mọi người đang chờ bạn với những ánh nhìn đầy trách móc. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Xem trang 16 cuốn NGOÁY MŨI tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh (nếu có) Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột. Hừ, chúng tôi ngồi cạnh nhau như hai khúc gỗ.
Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Tôi dẫn ông anh vào chỗ xông hơi. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
Còn một ngày nữa mới tới hạn. Nó không bắt nạt được đứa mạnh thì nó bắt nạt đứa yếu hơn. Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.
Ai có lương tâm và danh dự của người nấy. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được.
Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Chúng sẽ choáng khi bạn bảo tôi là tôi hay bảo tôi không là tôi; bảo tôi ngu hay bảo tôi không ngu; bảo tôi nói thật hay bảo tôi nói dối… thì đều chỉ nhận được một kết quả: NÓI DỐI.
Sáng nay chép bài một tí. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Không, cháu không phản đối, con không phản đối.