Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Nhưng ta không cho nàng nói.
Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa.
Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Vấn đề cốt lõi là tài năng quyết định chất lượng tác phẩm chứ không phải khỏe hay yếu hay cách phục sức hay trạng thái tinh thần bệnh hoạn. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả.
Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Con người cần được ôm ấp, vuốt ve.
- Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Trong sự đồng cảm với sự tàn tạ của công việc sáng tạo.
Xin lỗi nhé, buồn ơi. Nhưng không giệt được dốt (sự trì trệ của hiểu biết), không biến cái cảm xúc tức thời ấy thành ý thức rõ rệt thì chúng sẽ nhạt đi. Mẹ: Em cảm ơn các bác đã lo cho cháu.
Sai là vô trách nhiệm. Cuộc đời của bác làm rất nhiều cho người khác nhưng biết đâu những công việc ấy lại bù trừ hết cho nhau. Thế đã là tốt lắm rồi.
Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.
Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.
Mãi mãi, ta chỉ là một cậu bé nhạy cảm, càng lớn càng nhạy cảm. Tự mình biết riêng mình thực sự có loanh quanh luẩn quẩn không. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài.