Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Để chỉ ra chúng ta đều khổ. 18 tuổi là được tự do.
Một ngày thả ra nắng mặt trời. Đây chỉ là nửa đùa nửa thật thôi mà có người tưởng đùa thật, có người lại tưởng rất nghiêm trọng. Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết.
Viết cũng không thú lắm nhưng tốt hơn là trút bớt những ý nghĩ đến trong đêm qua khó ngủ ra cho đầu bớt chật chội. Những suy nghĩ chúng rất rành mạch và trôi chảy. Lải nhải cũng là chơi.
Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà. Tôi không có nghị lực. Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta.
Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy. Lại còn nhiều chuyện đầy gian nan khác. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Còn cái quần thì rộng thùng thình. Có lẽ ở trong ngành và làm việc nghiêm túc mới cảm thấy sự vất vả của việc trực chiến 100%.
Họ coi những nghĩa vụ, chuẩn mực tất nhiên như trời định. Đã lâu rồi, em không nồng nàn như thực tại. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi.
Bác không rõ cháu đi đâu. Khi bị bắt bài thêm lần nữa thế này thì họ lại tiếp tục đổi chiến thuật. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.
Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.