Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Nhưng anh vẫn muốn trả thù em. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe.
Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm.
Như người ta đốt vàng mã thôi mà. Mẹ: Mẹ gọi điện sang nhà bạn con, nó cũng không biết con đi đâu. Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.
Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi.
Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu. Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ.
Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng.
Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Tôi không ngại giam xe 15 ngày và nộp phạt 200. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.