Trước mặt James là hồ sơ của dự án mà sếp đã giao cho. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Thế mà anh chỉ tập trung vào việc hướng dẫn công việc sao cho rõ ràng và chính xác, đến nỗi quên cả dặn dò nhân viên về thời hạn hoàn thành công việc.
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Khi tổng kết, tớ thường trao đổi và chia sẻ suy nghĩ, cảm tưởng cũng như quan điểm của mình với các nhân viên về ba vấn đề đó. Buổi sáng, anh không còn phải vội vã đến văn phòng hay bận tâm lo nghĩ cho công việc như trước đây.
Jones bước tới chiếc tủ lạnh nhỏ nơi góc phòng và mang ra cho James một chai La Vie ướp lạnh: Bận rộn với công việc mới nên thời gian đầu, họ không còn gặp nhau thường xuyên như trước nữa. James cảm thấy rất vui.
Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James. Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn! James cảm thấy rất vui.
Điều đó làm tớ cảm thấy rất vui. Tớ tin tưởng cô ấy sẽ làm được. Những điều cậu nói có ý nghĩa làm thay đổi không chỉ cuộc đời tớ mà còn tạo ra những ảnh hưởng tốt đẹp đến nhân viên và cả gia đình của tớ.
- Jones vừa nói vừa đưa thêm cho James dĩa rau trộn. Dĩ nhiên cậu đã làm rất đúng. - Josh không đợi James phải nói ra điều đó.
Và khi nhân viên đạt được thành công trong công việc, cậu mới có cơ hội nhận ra những nỗ lực của họ, khuyến khích họ phát huy năng lực của mình. Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ. - James! - Jack bắt đầu ngay khi James bước vào phòng.
Thậm chí, tớ còn chuẩn bị trước những gì mình định nói: "Tôi rất thất vọng, Jennifer ạ. Hôm đó là thời hạn hoàn thành các dự án lớn và phức tạp nhất, trong đó bao gồm dự án mà anh đã giao cho Jessica. Trong công việc, Jones lúc nào cũng vui vẻ trò chuyện với mọi người và luôn tham gia vào các hoạt động của công ty.
James đứng dậy, bước đến bên bức tường và sửa lại khung ảnh chiếc cầu - Nghĩa là sao? Cậu cũng từng bị như thế à? Tớ tưởng sau vụ rắc rối với Jennifer, mọi chuyện của cậu sẽ thuận buồm xuôi gió chứ? Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được.
Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. Nhưng từ khi làm quản lý, anh không chỉ phải hoàn tất công việc của mình mà còn có trách nhiệm đối với hiệu quả làm việc của các nhân viên cấp dưới, theo đúng yêu cầu của công ty. Và dĩ nhiên công việc của họ cũng hiệu quả hơn.