Cho đến một hôm, ông ấy thất thểu tìm tôi cho biết, gia sản của ông đã khánh kiệt. – Tôi vừa trông thấy ông bạn già Arkad của chúng ta đi trên chiếc xe ngựa sơn son thiếp vàng và vẫn đưa tay vẫy chào thân thiện những người mà ông quen biết. Họ thường mang hàng từ nơi này sang nơi khác để bán.
Thẻ đất sét vỡ thành trăm mảnh. Khi hoàn tất, chiều cao và chiều dài của tường thành khiến nhiều người không thể tin được. Bây giờ tôi chỉ có thế giữ món đồ trang sức này để làm vật chứng.
Nó đã làm biến đổi vùng thung lũng khô cằn thành một vùng đất trồng trọt, chăn nuôi phì nhiêu. Vì thế, cháu đã đủ khả năng để nhận một trách nhiệm nào đó. Vì vậy, con quyết định phải thực hiện cho bằng được ý định đó, nếu không con sẽ không trở về gặp cha.
- Chẳng lẽ chúng cũng nối gót sự nghèo khổ của cha chúng sao? Chúng cần có nhiều tiền để sống tốt hơn. - Chia chứ, chia chứ! – Ông Nana-naid nói ngay. Cha biết đó, người đàn ông ở Nineveh chính là đồng đảng của hai người đó và sau mỗi lần lừa đảo thành công, họ lại cùng nhau chia lợi.
- Giờ con cần phải suy nghĩ và hành động chín chắn như một người đã trưởng thành. Công việc đã giúp tôi gượng dậy sau những nghịch cảnh của cuộc đời. Điều đó cho thấy tính do dự vẫn luôn tồn tại trong tất cả mọi người, trong khi chúng ta lại luôn mong muốn được thành đạt và giàu có.
Theo tôi nghĩ, cho những người đang sở hữu nhiều tài sản vay tiền là an toàn nhất. - Vậy cháu đã làm gì với số tiền đó? - Này anh Rodan ơi! Đây là một việc đáng để bàn bạc đấy, và anh rất khôn ngoan khi đến trao đổi ý kiến với tôi.
Từ sáng đến trưa, anh cứ dạo bước loanh quanh các quầy hàng bày bán những món ăn thơm phức và mong ước có một đồng bạc để vào chén cho thỏa thích. Ngày nay, tiền bạc vẫn có những ảnh hưởng lớn đối với cuộc sống con người, cũng giống như cách đây sáu ngàn năm nó đã chi phối mạnh mẽ cuộc sống của cư dân vương quốc Babylon, thúc đẩy họ tìm hiểu và nắm bắt các quy luật tạo ra tiền, nhằm có được một cuộc sống sung túc và sang trọng bậc nhất. - Giàu đến thế kia ư! – Bansir sửng sốt.
Trong thành có những con đường, phố xá và nhiều cửa hàng lớn cố định. Tôi thường mang những bó thảm lớn, loại đẹp nhất theo ông chủ đến nhà Nomasir để bán cho ông ấy. Con ngựa vẫn chạy băng băng trên con đường quen thuộc, còn Rodan, anh không thể nghĩ gì khác ngoài những dự định về năm mươi đồng tiền vàng đó.
Ông ấy đã làm rất nhiều việc thiện. - Anh nói rất đúng, anh bạn ạ! - Người thu mua gia súc đáp lời. Người cho vay tiền cũng không chờ gặp ông Nana-naid mà chỉ bảo với bà Swasti nhắn lại với ông chủ là ông ta đã đến và bắt ông đi.
Đối với những người này, khi cho vay tiền tôi thường yêu cầu họ đưa ra vật thế chấp. Sự đảm bảo này dựa trên những nỗ lực làm việc của người vay tiền. - Vậy thì, anh nên đến gặp chị của anh và nói rằng: "Trong ba năm, em nên dư được ba đồng tiền vàng.