Krisana Kritmanorote sinh năm 1950 trong một gia đình gốc Hoa giàu có ở Thái Lan. Tôi được chỉ định làm thư ký phụ trách các tổ chức xã hội của Hội sinh viên. Suốt thời gian này, bà biết được những người nổi tiếng và giàu có đã sống như thế nào.
Bánh pizza của bà được nổi tiếng ở BăngKok đến nỗi,người ta gọi bà là “quý bà pizza”. Cuối cùng,ông quyết định chế tạo các động cơ và thành lập một nhà máy để làm điều đó Bạn sẽ thấy mình khá hơn so với khối kẻ trẻ hơn bạn đấy.
Khi sinh ra, mỗi người chúng ta đều được đưa cho mảnh giấy trắng để viết những điều chúng ta muốn. Tôi cho rằng những đứa con nên bằng lòng với việc cha mẹ chu cấp cho ăn học đến bằng cấp tương xứng. Tôi luôn tin rằng, khi bạn làm đúng, dù có một ngàn vị thần thề thốt rằng nạ sai đi nữa thì cũng chẳng hề gì.
Hết sức bình tĩnh,ông cất mẩu tin nhắn vào túi ,hoàn thành bài diễn văn của mình rồi lập tức lao về nhà để nhìn lại lần cuối khuôn mặt của người vợ thân yêu. Người hàng xóm bèn hỏi ông lão: “ Ông muốn ăn trai cây sầu riêng này à?”, dù biết rõ mười mươi là phải trồng từ 8 đến 10 năm cây sầu riêng mới ra trái. Theo tôi, chúng ta được sinh ra để phát huy mọi tiềm năng của mình.
Họ không thê tự tìm ra cho mình một việc làm tốt. Sự kiên trì của một Charles Goodyear đã cho chúng ta các lốp xe cho phép xe hơi chạy với tốc độ cao. “Hàng ngàn vĩ nhân đã khởi nghiệp như những thợ cắt tóc, những ông hàng thịt, người làm công nhật, thợ nề, thợ xây, thợ mộc, thợ mỏ than, người hầu, chủ quán rượu, thợ làm bánh mì, tá điền nghèo và quân nhân.
Và mỗi ngày, những con người bệ rạc ấy bị sự nhút nhát ngăn cản thực hiện nỗ lực đầu tiên, và bản thân họ bị chôn vùi. “Đối với mỗi vấn đề dưới bầu trời này cần có một phương pháp giải hoặc không có gì cả. Ông học nói cả tiếng Pháp và tiếng Anh một cách lưu loát, điều này giúp cho ông sự nghiệp sau này
Những người khác là để cho ta coi như một tiêu chuẩn so sánh và chỉ có thế mà thôi. Một căn bệnh không thể chữa khỏi được bừng cách loại bỏ các triệu chứng của nó. Mỗi ngày, sau giờ lên lớp, tôi ở kì một mình trong căn phòng thuê nhỏ bé của mình.
Thậm chí còn có cả một quyển sách nhan đề “Ông Kia-Su” (Ông Khiếp sợ) đã nổi tiếng nhanh chóng trên đảo quốc này. Sau cùng, bà bị thu hút vào công việc lắng nghe những chuyện đau buồn và bất hạnh của người khác đến nỗi bà quên cả việc kiếm hạt mù tạc thần kỳ, mà không nhận ra rằng chính điều đó đã thực sự làm dau khổ biến khỏi cuộc đời bà. Vài người rơi xuống.
Vì mải mê theo đuổi bằng cấp đại học mà họ đã cho con họ ra nước ngoài học đại học. Với những người có quyền trong và ngoài trường thì ông là người chất vấn thẩm quyền họ. Nhưng đó là một trong những kinh nghiệm sống.
Hầu hết mọi người đều có thể làm những điều hết sức phi thường nếu họ có đủ tự tin để đương đầu với các thử thách. Tôi sợ “mất mặt” nên đành đi trễ 2 tuần để tránh chạm mặt họ. "Thất bại đơn giản chỉ là cơ hội để bắt đầu lại mọi thứ một cách thông minh hơn"