Tuy nhiên, nếu bạn vẫn chưa giàu có thì có lẽ đã đến lúc bạn nên cân nhắc một phương cách khác, nhất là cách đó đến từ những người rất giàu có và nó đã giúp hàng nghìn người khác cùng bước lên con đường thịnh vượng. Một trong những triết lý sống của tôi bắt nguồn từ những câu châm ngôn uyên bác và thâm thúy của người Huna xưa, những lời răn dạy khôn ngoan của các vị bô lão vùng đảo Hawaii. Nhưng, và đây là cái NHƯNG lớn, bạn có biết đa số mọi người đều gặp khó khăn trong việc tạo ra thu nhập thụ động.
Người giàu biết ơn những người đã thành công trước họ để giờ đây họ có được khuôn mẫu để bắt chước làm theo, giúp họ gặt hái thành công một cách dễ dàng hơn. Và có lẽ bạn biết người đó một cách tường tận! Dù sao, tôi cũng đề nghị bạn hết sức để ý đến phần này. Cứ như thể người giàu làm cho họ nghèo vậy.
Lúc tôi túng quẫn và hết sức chật vật về tài chính, tôi sẽ ngồi xuống bàn luận với mục đích bày tỏ quan điểm của tôi và khẳng định rằng tôi không trả thêm cho gã đó dù chỉ một xu ngoài số tiền hai bên đã thỏa thuận. mình để mua vé số, và thứ hai, việc trúng số không phải là chiến lược làm giàu chủ yếu của họ. Khi bạn đã phát triển bản thân thành một người thành công, mạnh mẽ cả về nhân cách lẫn trí tuệ, thì, một cách rất tự nhiên, bạn sẽ thành công trong bất cứ lĩnh vực nào và trong tất cả mọi công việc bạn làm.
Tôi khuyên rằng bạn nên nói to những lời tuyên bố của mình một cách mạnh mẽ vào mỗi buổi sáng và buổi tối. Hầu hết mọi người đều không thực sự quyết tâm làm giàu. Liệu bạn có mua một chiếc xe nếu nó không thực sự quan trọng đối với bạn? Tất nhiên là không.
Thu nhập từ việc làm đòi hỏi bạn phải bỏ thời gian và công sức. Hầu hết mọi người đều không thực sự quyết tâm làm giàu. Bạn nghĩ đối với con người chúng ta, cái gì quan trọng hơn, chân hay tay? Hay cả hai đều quan trọng như nhau?
Trong cuốn sách bán chạy nhất của mình có tên Triệu Phú bên cạnh nhà, tác giả Thomas Stanley đã khảo sát các triệu phú ở khắp nơi thuộc khu vực Bắc Mỹ, sau đó công bố họ là ai và họ đã làm giàu như thế nào. Thực tập triết lý của người Huna: “Hãy chúc phúc cho những gì bạn muốn có”. Người giàu có và thành đạt là những người có thiên hướng tìm giải pháp: Họ dành thời gian và năng lượng để vạch chiến lược và lên kế hoạch xử trí những thách thức có thể nảy sinh, đồng thời tạo ra các “hệ thống phòng vệ” nhằm đảm bảo rắc rối đó không xảy ra một lần nữa.
Vậy tại sao người ta lại làm điều đó? Nguyên cớ gì khiến mọi người tự dựng lên câu chuyện rằng họ không xứng đáng? Đó chỉ là bản chất tự nhiên của con người, tức là “hệ miễn dịch tinh thần” của chúng ta luôn cố tìm kiếm những điều bất ổn. Người giàu làm việc cật lực và tin rằng họ hoàn toàn xứng đáng được tưởng thưởng vì sự nỗ lực đó, và vì những giá trị mà họ đem lại cho người khác. Niềm tin này tuyệt đối như món xúc xích Ý (nếu bạn đã mệt mỏi với từ vớ vẩn), và nếu bạn cứ tiếp tục ăn thì bạn sẽ không chỉ béo phì, mà bạn sẽ vừa bị béo phì, vừa túng quẫn.
Vậy thì từ thời điểm này đây, khi phải đối diện với khả năng lựa chọn “một trong hai”, bạn nên tự hỏi: “Tôi có thể làm gì để đạt được cả hai?”. Rồi chồng cô, lúc đó đang chơi đùa với bọn trẻ trên sân, cũng bước vào. Thay vì chịu trách nhiệm trước những gì diễn ra trong cuộc sống của mình, người nghèo thường chọn cách chơi trò đóng vai nạn nhân.
Đó chính là cách nghĩ dẫn bạn đến kết cục đen tối: trở thành người thất bại. Khi tìm hiểu thêm, Josey nhớ lại năm lên 11 tuổi cô cùng chị gái đã phải chứng kiến cảnh cha mẹ cô lớn tiếng cãi nhau về vấn đề tiền bạc trong một nhà hàng Trung Quốc. Bạn có thể dứt khoát phủ nhận điều đó: “Thật là điên rồ! Tại sao tôi lại muốn ‘chiến đấu’ để trở nên giàu có chứ?”.
Tuy nhiên khi đã kiếm ra tiền rồi thì nỗi sợ hãi của chúng ta lại biến thành: “Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi đánh mất những thứ tôi đã có?”, hoặc “mọi người đều muốn thứ tôi đang có”, hoặc “tôi là con bò mộng cho sở thuế làm thịt đây”. Tôi xin đưa ra một ví dụ. Tôi luôn nghĩ: “Chỉ cần mình tìm ra đúng việc kinh doanh, lên đúng “con ngựa” của mình, mình sẽ làm được”.