Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Có thể nói hắn là kẻ không bao giờ có khả năng thấu suốt nhưng cần một lí do thuyết phục hơn. Thế mà rồi cũng ngủ được.
Lúc thì với bố mẹ, lớn hơn thì với bạn bè, anh em. Ông bảo: Em nói tiếp đi. Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ.
Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Hắn cũng thông minh đấy chứ.
Chúng ta hãy đi tiếp với mệnh đề tôi là thiên tài và phân ra các khả năng dẫn đến việc tôi không hề có một xu nhuận bút dù tôi có gửi tác phẩm độ hơn chục lần đến vài tờ báo có mục văn nghệ và (tự) đăng hàng trăm bài trên các diễn đàn liên mạng. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số.
Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua. Rồi bảo cảm ơn ta đi. Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này.
Điều khiển người già bằng những nơi an dưỡng nhàn nhã. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Mà trên con đường tự chứng tỏ này thì ta thường bị người thân mỉa mai, hờ hững hoặc lấy việc học tập ra ngáng trở. Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn.
Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… Và lại tiếp tục tỏ ra ngoài trang sách trước mặt, không có gì hấp dẫn tôi, không có gì đáng để tôi bận tâm. Nghĩa là bạn có cơ hội lén lút viết và gõ hơn.
Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.