Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên.
Họ luôn cảm thấy ai đi khác con đường của họ là có vấn đề. Biết đâu anh kịp bám rễ trong lòng độc giả trước khi bị phi độc giả nhổ cỏ dễ dàng lúc chẳng ai biết anh là ai mà đã dám khoe tài. Tất cả đều không sâu đậm.
Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Tự do hay không là ở mình. Cũng có hôm ngủ khá say.
Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. Dừng lại vẫn là chơi.
Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng.
Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai.
Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Đây là một thử thách nữa. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.
Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Và chúng hoang mang trước những ứng xử thật của đời sống.
Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt.