Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được. Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.
Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế.
Chậc, kể ra dài phết. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Tôi tống vào thùng rác.
Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần.
Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn. Bạn lại muốn lưu lại. Một cái gì đó kinh điển.
Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc. Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế.
Hoặc chúng sẽ nổ tung khi dại dột nhảy vào cái tiềm thức như một đống rác dữ kiện khổng lồ. Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.
Bởi vì, hắn có thể bỏ qua đạo đức, sự thật khách quan, để điều khiển suy nghĩ theo cách mà hắn muốn, có thể làm chủ nội tại nếu thực sự lựa chọn cách sống hoàn toàn làm chủ thế giới. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ. Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.
Tôi thì cất lại trong đầu. Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.
Hắn biết giải pháp vượt qua chúng nhưng lại không tự vượt qua được. Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Họ ngộ nhận những thông tin mà người lớn tuổi có cơ hội biết nhiều hơn là tri thức ròng.