Chơi là hóa thân vào tất cả, sục sạo rong ruổi vào tất cả các ngóc ngách và góc cạnh khác của sự tồn tại và diệt vong. Mọi người vẫn thấy bình thường. Chưa có gì để không thích.
Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ. Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó.
Sao lại xé sách hở con. Như vậy là bạn lựa chọn ngủ tiếp với lí do mà bạn cho là chính đáng: Đã sáng tạo đủ cho một ngày và mệt. Không phải học con phải về đây ngay chứ.
Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Thế đã là tốt lắm rồi. Nhu cầu của bạn không cao.
Bởi chúng còn huỷ hoại khiếp hơn cả âm thanh. Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Bác trai nghiện thuốc lào, hứa bỏ mãi không được. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính.
Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Có lẽ mình nên im lặng. Chẳng ai bóc lột ai cả.
Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Viết ngắn hay quá khéo người ta lại càng ngại đọc dài. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài.
Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi. Tôi lại dẫn ông anh đi.
Khán giả sôi động phết. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.