Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng. Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Bác không đòi hỏi ở cháu điều gì.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. - Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.
Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc. Đây là một sự tham lam. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Để gìn giữ cho thế hệ mình và thế hệ mai sau. Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có.
Tôi khóc vì cứ phải chống lại sự e ngại động chạm đến người lớn hơn khi viết. Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Không, cháu không phản đối, con không phản đối.
Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả. Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này. Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi.
Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Phải, đó là tôi tự cô lập mình. Giọng mẹ bắt đầu ướt.
Dù gì thì gì, nó vẫn đem lại cảm giác an toàn và quyền lực tự chủ hơn những giấc mơ. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Hết trận đấu, ra đến ngoài sân, gặp bố cũng vừa ra. Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi. Dù trái tim đương bề bộn.