Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ. Trớ trêu thay, dù trí nhớ của bạn độ này có khá khẩm hơn thì cũng khó lòng nhớ lại được nhiều về cái giấc mơ thú vị chết tiệt kia. Đây là lần thứ hai tôi khóc trước mẹ.
Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Chơi là thay đổi nhân loại mà cũng làm họ chả mảy may suy chuyển. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy.
Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Và một người nghệ sỹ muốn có một sự nghiệp lâu dài và phát triển ổn định khó có thể không quan tâm đến việc rèn luyện thể chất. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Bạn phân vân không biết chọn cái nào.
Chả là hôm qua có chuyện. Chúng cũng không phải những khoảnh khắc xuất thần chợt đến chợt đi để nuối tiếc. Nhưng đó là chuyện lâu rồi.
Đã kém thì nên từ bỏ cái chức danh ấy. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể.
Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Buồn thay, chúng cứ chọc vào tai. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân.
Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Nên cháu mới dám cãi như thế. Im lặng ra về giữa dòng người hả hê.
Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm. Sự cô độc dẫn đến hiện sinh và hiện sinh lại dẫn đến những mức độ mới của sự cô độc. Tôi kệ tôi dắt tôi đi.