Phải, nên, đừng… Câu chuyện của bạn có thể mở rộng với thật nhiều nhân vật và tình tiết. Nhưng bạn muốn về ngay. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.
Chính trị là một cuộc chiến. Tự trấn tĩnh rồi nhủ: Đây không phải là tính cách của ta. Con nó thì sinh ra trong đó.
(Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Chẳng ai thua thiệt cả. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.
Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.
Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Mà thản bởi vì lòng cần thản. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực.
Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.
Bác cũng bị đau chân. Ông thấy mắt nàng ngân lên những tia sáng kỳ lạ. Mong ông chỉ nói những điều cần nói.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu.
Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm.