Khi mới cưới, cô Eleanor Roosevelt ngày nào cũng bất bình vì người hầu bếp làm hư một món ăn. Tội lỗi của con sẽ được tha thứ. Nhưng chuyện xảy ra thiệt.
Partige đã viết ra 36 năm trước, nhan đề là: "Ngày hôm nay". Carrier, tôi gặp lời khuyên: "Hãy nhìn thẳng vào sự tai hại nhất" Và tôi tự hỏi: "Nếu ta không chịu hối lộ nó, mặc cho nó đưa tài liệu ra Biện lý cuộc thì sự tai hại nhất nếu có, sẽ đến mức nào? Nếu bạn là một người nội trợ thì tập cách nghỉ ngơi ở nhà để giữ gìn sức khỏe và vẻ trẻ đẹp
Nhưng sau cô đã đổi tánh. Những bệnh đó không phải là tưởng tượng, tôi biết rõ vậy, vì chính tôi đã bị ung thư bao tử trong 12 năm trời. Bức thư của ba tôi làm tôi tức giận.
000 toa mà chỉ có năm toa bị tai nạn. Nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên hoặc bất bình vì tôi không tưởng tượng được một thế giới vắng mặt những hạng ấy". Tiền quyên được tất cả 52 mỹ kim và không người nào đến chứng kiến vụ hành quyết "con cừu ghẻ da đen này" lại không cho đôi chút.
Mười phần chắc chìm hết năm. Tôi quay gót ra, như kẻ mất hồn. Một hôm, một đứa bạn gái lớn giựt nón tôi đang đội, đổ đầy nước vào, thành thử chiếc nón hư.
Tôi cảm thấy không khí dồn vào phổi tôi. Tôi oán định mệnh nhưng vẫn nằm nghĩ như lời thầy thuốc dặn. Lời ấy có vẻ khó tin quá, cho nên muốn giảng thêm, tôi phải trích hai trang trong cuốn sách rất hay: Ý nghĩa của đời sống phải ra sao? của bác sĩ Adler.
Một cuộc nghiên cứu 15. Bà lấy lòng trắng trứng gà ngào với đường rồi nướng thành bánh ở phía sau lò, đoạn bà mang bánh ra ngồi gần trường bán cho học trò, khi tan học, giá một cắc một chiếc. Nhớ rằng không có người nào chết vì thiếu ngủ hết.
Có lần Bernard Shaw nói: "Dạy người ta thì người ta không bao giờ đọc hết". Tôi rất tiếc không nhận được cái may theo học ông Brandwine tại Đại học đường George Washington ở Nữu Ước. Nếu không có ebook của bác Vvn đó chắc tôi không đủ kiên nhẫn để gõ cả cuốn.
Ta phải kết luận rằng: Chắc chắn không khi nào ông Edward S. Chính tôi đã được mục đích cảnh chết ấy trong trại của tôi ở Missouri. Tôi sẽ theo William James, làm ít nhất là hai việc mà tôi không muốn làm để rèn chí.
Để cho gánh nặng của ngày mai đè thêm vào gánh nặng hôm qua và hôm nay thì kẻ mạnh nhất cũng phải quỵ. Ít người phải dùng đến cực hạn năng lực của mình, vì chúng ta có những nguồn mãnh lực thăm thẳm không bao giờ dùng tới". Tôi muốn nhảy xuống sông tự tử cho rồi đời.