Nó bị phủ đầy tuyết nên tôi không thể trông thấy tấm kính. Kết quả này cho thấy rằng bài kiểm tra này có tác dụng với hầu hết mọi người. tôi ra tòa và bị kết án bốn tháng tù giam.
tôi thường để tâm vào mặt tốt của tình huống và tìm cách làm sao để hưởng lợi từ nó” Trong hai năm trở lại đây cô rất may mắn và những cuộc gặp tình cờ đã giúp cô thực hiện được nhiều mơ ước và tham vọng trọn đời của mình. Trung bình, cả người may mắn lẫn người không may mua ba tấm vé số, mỗi tấm trùng khớp được một số, và mất tiêu khoảng 2 bảng rưỡi.
sau đó, các nhà nghiên cứu chiều lại một lần nữa cuộc trò chuyện của người phụ nữ cho những người khác xem, rồi yêu cầu họ nhận xét xem cô ấy duyên dáng dễ thương như thế nào. Dì tôi bị ung thư vú và tôi là người chăm sóc dì suốt bốn năm. Tôi đã trải qua 25 cuộc phỏng vấn rồi, từ tiếp thị tới làm PR, nhưng không bao giờ được tuyển vào vị trí nào hết.
tôi bắt đầu chú ý đến trực giác thực sự. Hãy đặt ra niềm mong chờ tích cực, thực tế nhưng cao rồi thực hiện từng bước một và coi xem chuyện gì xảy ra. để rồi tôi sẽ hòan toàn bất lực vào ngày hôm sau.
một giải pháp đơn giả, thanh thoát, và hiệu quả. Sau mấy tháng sống chung với nhau, John bị mất việc và Maryline phải trần thân ra cưu mang cả hai người bằng số tiền học bổng ít ỏi của mình. Nhưng tin hấp dẫn nhất là tôi vừa được một công ty sanư đầu người nhắm chọn.
hoặc có lẽ bạn vẫn khăng khăng ký kết một hợp đồng kinh doanh, bất chấp mình có cảm giác lạ lùng rằng có cái gì đó vướng mắc, và bây giờ bạn ước gì mình đã nghe theo tiếng nói bên trong mình. Từ những ý niệm mê tín xa xưa, tôi yêu cầu những người tham gia chấm theo thang điểm (từ 1 đến Cuộc đời của người may mắn đấy ắp những cơ hội tình cờ.
thậm chí tôi bắt đầu nghĩ rằng hà cớ gì mình ở đây trong khi chẳng ai thuê mướn mình. Hầu hết những cảm giác của con người đều tương đối dễ xác định. hãy để trí tưởng tượng của bạn bay bổng khi bạn nghĩ đến những cuộc gặp gỡ làm thay đổi cuộc đời bạn.
Hãy đặt ra niềm mong chờ tích cực, thực tế nhưng cao rồi thực hiện từng bước một và coi xem chuyện gì xảy ra. Vào một buổi chiềue mưa dầm, cô vừa bước ra khỏi phòng khám bệnh và vẫy taxi ở Central Park West, New York City để về lại văn phòng của mình. trong một cuộc phỏng vấn, Susan sụt sùi giải thích: “không ai muốn ngồi chung xe hơi với tôi, và nếu tôi đi đến nhà ai thì tôi luôn bị la là hãy ngồi yên một chỗ, đừng nhúc nhích gì hết”.
Clare cho điểm tình huống này là -3. Lúc bấy giờ, toàn bộ đạo cụ biểu diễn được gói gọn trong chiếc vali tôi luôn giữ bên mình. Và nếu họ ngại hẹn hò thì họ sẽ có ít cơ hội tìm được một người bạn đời.
Nhưng thật khó mà biết đích xác người ta ám chỉ đến cái gì khi họ nói về trực giác và linh cảm. Tôi có thể xác định được ngay chỗ bị trục trặc trong cả một hệ thống máy móc khổng lồ như thế”. thay vì cố gắng nâng cao kỹ năng lái xe, Shelly đã cố thay đổi vận rủi của mình bằng sự giúp đỡ của những người khác: “nhiều khi tai họa giáng xuống bất kể ta làm gì, hoặc ta khó mà biết được khi nào thì nó dừng.