Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Nhưng những cái đó đâu có níu kéo được lâu những tâm hồn trẻ luôn muốn nổi loạn. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.
Tôi yêu và thương bác tôi. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
- Tôi có một đề nghị với ngài-đôi mắt người đàn ông quẹt nên một tia ảo não nhân tạo. Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm. Nàng nằm nhớ người yêu cũ.
Người bảo nghệ thuật là khó hiểu. Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Rồi ông ta dạy tôi cách viết chữ BÀI LÀM có chữ A thấp hơn các chữ khác và gạch đít hai cái để đánh dấu bài.
Cái nồi inox đen sì. Tôi rất hay chảy nước mắt. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy.
Mất cái giấc mơ đấy. Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh.
Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua. Tôi chỉ muốn gỡ ra khỏi chuyện này càng nhanh càng tốt. Thua còn có năm nghìn an ủi.
Rồi đến nằm bên nàng. Gấu thì luẩn quẩn bên những khúc cây. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.
Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Nhưng lại thấy buồn nôn. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại.
Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. Bằng không thì bạn cũng chỉ là một con lợn ích kỷ, ngu và hèn. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.