Những phương tiện đề cập trong quyển sách của tôi xác định hơn ai hết phương hướng phát triển chính của văn minh nhân loại. Trong các buổi họp của Hội đồng tưởng tượng, tôi hỏi những lời khuyên và kiến thức cần thiết của từng người thuộc bộ chín trứ danh. Những người trở thành triệu phú hoặc trở nên nổi tiếng trong lĩnh vực văn học, nghệ thuật tạo hình, kiến trúc và công nghiệp (bởi vì doanh nghiệp nào, như tôi đã nói, trước hết cũng là một quá trình sáng tạo), thường đạt tới các đỉnh cao này do ảnh hưởng của tình yêu.
Để nhắc nhở mình, hãy viết bằng chữ to và treo lên chỗ dễ nhìn thấy những lời như sau: cáigì biết - hãy kể cho thế gian nghe. Khi đã tóm được bên ngoài của nó, chúng ta có khả năng bộc lộ sự sáng suốt của mình. Tôi thuyết phục nó rằng bản thân việc hợp tác với con người không chịu nhượng bộ những điều kiện bất lợi cho mình đã là một điều rất quý và không có tiền nào sánh được.
Có thể có cảm giác tồn tại một giám thị bí ẩn vô hình nào đó chuyên làm nhiệm vụ kiểm tra sức chiụ đựng của mọi người bằng cách đặt ra cho họ những vấn đề khó giải quyết. Nhiều câu bao biện cũng có vẻ có lý và thậm chí còn có thực tế đi kèm. Nhiều triệu phú làm như vậy khi thấy cần.
Con đường dẫn đến của cải bắt đầu từ những tư tưởng đơn giản. Nó có thể biến năng lượng trí tuệ thành chiến công và của cải. Cảm giác này đặc biệt hay xuất hiện ở những người không chịu khuất phục khó khăn mà tiếp tục phấn đấu cho mục tiêu.
Thời trẻ anh đã phải làm phóng viên cho một tờ báo để có tiền đi học ở trường Đại học tổng hợp Georgetown. Richard Henry Li trở thành nhân vật đáng chú ý trong câu chuyện của chúng ta vì ông thường xuyên trao đổi thư từ với Samuel Adams. NGUỒN GỐC CỦA SỨC SỐNG CHÍNH LÀ NGUỒN GỐC CỦA GIÀU SANG VĨNH CỬU
Thật ra thì ai đó cũng đã cảnh báo trước rằng những kẻ khệnh khạng New York vốn không thích tài hùng biện, và nếu như ngài Shwab không muốn làm cho các ông Thép, ông Xây dựng và vân vân này buồn tẻ, thì hãy hạn chế ở một bài nói ngắn phải phép hai mươi, mà tốt nhất là mười lăm phút, và họ cũng sẽ chẳng để ý gì lắm đâu. Nhìn chung, con người sợ ốm đau bệnh tật là do những nỗi sợ hãi đã truyền vào nhận thức của anh ta trước đây, và do sợ các hậu quả có thể về kinh tế. Tôi tự đòi hỏi mình không ngừng nỗ lực.
Sáu lời khuyên trong chương này sẽ biến mong muốn thành tiền bạc. Đương nhiên, họ gọi đó là bỏ bùa. Có một tiếng nói nào đó từ bên trong thì thầm với tôi: ôĐó không phải việc của mi - công việc quá lớn lao và nó sẽ chiếm toàn bộ phần đời còn lại, những người thân của mi sẽ nghĩ gì? Mi kiếm đâu ra tiền để nuôi thân? Chưa ai bắt tay xây dựng một quan điểm thành đạt mang tính triết học chặt chẽ, mi có quyền gì, mi, nhà triết học nửa mùa? Mà mi là ai mà dám đặt cho mình những mục tiêu cao như vậy? Hãy tỉnh lại đi, mi sinh ra và lớn lên ở đâu, mi có thể biết gì về triết học - khoa học của tất cả các bộ môn khoa học? Mọi người sẽ bảo mi là đứa gàn dở (và đúng là về sau họ nói thế thật).
Mạnh dạn và kiên quyết: dựa vào việc biết mình và biết công việc mình đang làm. Người nào mong muốn có tài sản cũng mạnh mẽ như Samuel Adams mong muốn tự do cho nước Mỹ, chắc chắn sẽ đạt được điều đó. Nhưng ngay trong trường hợp này cũng đừng quên trí tưởng tượng sáng tạo.
Tuy vậy, nhiều người, qua được ngưỡng bốn mươi, vẫn tiếp tục phung phí dục năng của mình mà nhẽ ra phải sử dụng vào những mục đích cần thiết hơn. Các loại tình cảm của con người, nếu được xáo trộn theo một tỷ lệ nhất định, cũng có thể trở thành chất độc. Ôi, tiền bạc mới hay thẹn thùng làm sao! Phải thuyết phục và dỗ dành cứ như với các cô gái.
Tệ hơn nữa, họ đòi tôi phải trả tiền dù có tiếp tục học hay không cũng vậy. Không một người thừa hành nào muốn làm việc dưới sự lãnh đạo của người thủ lĩnh không mạnh dạn và thiếu tự tin. Nhưng sẽ không ai trong số họ nói rõ được về những khái niệm này, và nói làm cách nào để đạt được những điều đó thì lại càng không.