Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi. (Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh). Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Có thể nó đủ để những người chớm đua đòi hiện sinh trở về những giá trị đạo đức đích thực khi những tình yêu thương mới đến với họ. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo. Đàn ông không hướng tới nó thì chẳng bao giờ đàn bà, trẻ con đỡ khổ.
Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Cháu nó đang bị đau cơ. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Đồ gian dối, mày chứng minh tấm lòng cao thượng hệt như một bà trưởng giả! Sự tan rã đạo đức bắt đầu từ những tấn bi kịch thế này, lừa ông sao được? Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình.
Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Em sẽ thôi là một sinh linh. Nàng không chịu nổi nỗi đau trong mắt ta nhưng nàng không ngoảnh mặt đi.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào. Hình như mắt tôi rơm rớm.
Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều. Chỉ là chuyện phiếm thôi.
Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Thuật lại nguyên văn lời anh bác sỹ nọ cho bác. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ.
Lát sau, thằng em đi vào. Chắc hôm nay có việc gì. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Anh họ trong bữa cơm hôm qua nói với bác trai: Bao giờ cưới chị xong, con mua vé để hai cụ đi xem phim với nhau. Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Tay tiếp tục thả giấy vào.