trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete. Bạn có thể nghiên cứu riêng về một loại âm nhạc nào (như loại hợp tấu chẳng hạn). Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn.
Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ. Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó. Đáng lẽ chỉ nghe thấy những thanh âm hỗn độn thì bạn sẽ nhận được rằng bản hòa tấu là cả một tổ chức kỳ diệu mà mỗi nhóm phần tử đều có một chức vụ riêng biệt và cần thiết.
Muốn được công bình, tôi phải nhận rằng ông ta phí rất ít thời gian trước khi đi làm lúc 9 giờ 10 phút. Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người. Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ.
Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả. Đáng lẽ tôi chỉ cho bạn thì xin bạn chỉ lại cho tôi. Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.
Không ăn cắp nó được. trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete. Bạn thừa nhận rằng tôi đã chọn ví dụ đó không phải vì nó có lợi đặc biệt cho thuyết của tôi chứ?
Trước khi tới bến xe, bạn phải kéo nó về có tới bốn chục lần. Ông thức dậy lúc 9 giờ, điểm tâm từ 9 giờ 7 phút đến 9 giờ 9 phút rưỡi rồi khoá cửa ra đi. Thành một nhà chuyên môn cũng thú lắm chứ!
Mặc dầu vậy, bạn vẫn tán thưởng bản đó. Khoảng một giờ sau, bạn mới cảm thấy có thể ngồi dậy và ăn một chút, rồi bạn ngồi dậy ăn. Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau.
Thành một nhà chuyên môn cũng thú lắm chứ! Ai là người trong chúng ta sống 24 giờ một ngày? Tôi nói sống đó, không phải là sống cho có, sống sao cũng được đâu. Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.
Những phút ấy phải thiêng liêng, hoàn toàn thiêng liêng như buổi tập diễn kịch hoặc một cuộc đấu quần vợt. Đừng khoe khoang gì nhiều về việc đương làm và đừng tỏ vẻ buồn bả, đau đớn về nỗi hết thảy người đời không biết sống cho ra sống, và nhất định bỏ phí biết bao thì giờ mỗi ngày. Mặc dầu vậy, ông ta vẫn nhất định coi những giờ làm việc từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều là khoảng thời gian chính trong ngày, còn 10 giờ trước và 6 giờ sau khoảng đó là phụ, chỉ như một đoạn mở và một đoạn kết vậy thôi.
Chắc chắn nó sẽ bảo bạn rằng anh bếp đã vô ý, mà dẫu anh có lỗi đi nữa thì quạu với anh cũng chẳng ích lợi gì, chỉ thêm mất thể diện cho bạn vì người ngoài nhìn vào thấy bạn như thằng điên mà rốt cục món bò tái cũng chẳng ngon hơn được chút nào. Vậy mà người ta cứ bảo thời giờ là tiền bạc chứ. Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.