Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em. Bác không thoát được ra đâu.
Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình.
Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Xin lỗi em, xin lỗi các con.
Có lẽ với cái vỏ to hơn, anh ta không vứt. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó. Tin một chút, một chút thôi, em ạ.
Cũng có thể gọi là sáng hôm sau. Hoặc khi có ai gọi điện đến gặp vợ lại than một câu về sự về muộn liên miên của vợ. Cười vui cho dễ sống.
Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố.
Hoặc về sau mới lí giải được. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
Và cố sống tốt đến chừng nào còn có thể. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.
Tôi viết chữ BÀI LÀM theo ông ta dạy. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Nhưng… phải sau khi tôi dẹp hết, giết hết kẻ ác đã, để qui về một mối. Dùng cứt thì không hay lắm.