Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ. Tôi biết mình còn thích nhõng nhẽo. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.
Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp. Dù biết là tạm thời thôi.
Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ. Tôi không có ý định ra đi.
Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Lần sau không thế nữa nhé. Những cái đó có quên đâu mà phải nhớ.
Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời. Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Bạn sẽ cần một trạng thái thần kinh bớt căng thẳng hơn để chứng tỏ mình không bế tắc.
Con nghe lời bác nào. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Cũng như với cuộc đời này.
Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy. Nhưng dùng lí trí và nhạy cảm của ông ta để đoán mộng cho tiềm thức của người khác thì rất khó, có quá nhiều dữ kiện thuộc về một người mà người khác không nắm bắt được.
Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây. Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại.
Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì. Tôi tin phải làm như thế và tôi cứ sống như thế. Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.