Lẽ ấy tự nhiên, tầm thường nhất, từ đời nào tới giờ ai cũng biết nhưng chứa một chân lý sâu xa mà phần đông chúng ta suốt đời không nhận chân được. Bạn phải sống với số thời gian là 24 giờ một ngày. Bạn tự nhủ: "Ta phải ráng biết chút gì về cuộc cách mạng Pháp, về lịch sử hỏa xa hoặc những tác phẩm của John Keats (thi sĩ Anh ở thế kỷ 19)".
Bạn sẽ thấy kết quả. Nó là hình thức cao nhất của văn chương. Nhiệm vụ đó cũng đã khó khăn đấy chứ! Ít người làm tròn được.
Bạn lựa một thời đại hoặc một đầu đề, hoặc một tác giả thôi. Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho. Người ta không phải lúc nào cũng gắng sức hoài được".
Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống. Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm. Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng.
Bạn thừa nhận rằng tôi đã chọn ví dụ đó không phải vì nó có lợi đặc biệt cho thuyết của tôi chứ? Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được. Không có gì xảy ra tới thân thể, tâm hồn ta mà không đi qua bộ óc của ta, ta thấy vui hay buồn cũng nhờ óc, nên kiểm soát trí óc là việc quan trọng nhất.
Kiên tâm thì không khi nào thất bại. Y là một thành điên huênh hoang phát ghét, tìm được cái gì là xúc động đến nỗi bất mãn vì thấy sao cả thế giới không xúc động như mình. Mỗi ngày từ 6 giờ chiều đến 10 giờ sáng - tức 16 giờ - thầy phải tìm cách luyện thân thể và trí óc, tâm hồn.
Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa. Nhưng khi bạn sửa soạn đi xem ca kịch (nhất là lại đi với một mỹ nhân) thì bạn làm ra sao? Bạn chạy ra thị xã hớt tóc, rồi lên xe về nhà; bạn gắng sức nghe hát bốn giờ, nếu không nói là năm giờ bạn đưa mỹ nhân về nhà nàng rồi về nhà mình. Mà công ty bắt ông đợi mỗi ngày 2 lần mỗi lần năm phút, chính là bắt ông chịu thiệt như vậy.
Còn nhiều cuốn nổi danh hơn nữa. Thái độ ấy hoàn toàn vô lý và có hại vì ông đã coi trọng một khoảng thời gian mà ông trông cho mau hết. Nhưng mới đầu nên gắng sức in ít như vậy thôi.
Trong cái xứ sở của thời-gian, giàu nghèo cũng như nhau, khôn dại cũng như nhau. Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả. Nhưng việc không dễ đâu ban nhé.
Một nguy hiểm nữa, là bị buộc chặt vào chương trình như một tên nô-lệ bị buộc chặt vào cỗ xe. Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động. Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.