Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.
Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang.
Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt. Nhưng không hướng tới nó thì tôi lại thấy mình hèn hạ.
Nhưng mà tôi bỏ học. Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.
Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Dù lúc này mắt không có nước. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.
Có lí do cũng không khóc. Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Tôi muốn đâm vào đâu đó.
Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt.
Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu. Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác.
Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện.