Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Một cái gì đó kinh điển. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Tôi đã đến đó và đã trở về. Thôi về đi kẻo vợ con mong. Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn.
Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng. Bạn nằm xuống, trùm chăn lên đầu. Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau.
Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…
Anh ơi, cháu nó hứa với anh gì này… Ồ, được rồi. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Tay tiếp tục thả giấy vào. Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm.
Cũng có thể họ không tìm thấy. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng.
Hoặc: Con chỉ hoang tưởng. Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.
Cái tình cái lí phung phung phí phí bầu bầu bí bí lí nha lí nhí. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Nghĩa là không đứng trên người khác.