Ta thấy đã đủ ớn rồi. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú. Tôi không đòi hỏi gì cho mình, không than vãn về nỗi khổ đau của mình; nhưng khi tôi vẫn chẳng gột rửa được cái cội nguồn chia sẻ và đùm bọc của con người, dù có là một thằng đàn ông bất khuất, tôi vẫn là một kẻ hèn…
Họ không tìm thấy đâu, sẽ không tìm thấy đâu. Và phải đập xác xuống nền đá hoa lạnh buốt. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn.
Cả tiếng chim hót rất nhỏ nữa. Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Trượt theo hai bên má.
5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.
Chẳng biết còn mấy dịp thế này. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.
Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết. Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Em sẽ ngắm nó từ đời sống cũ và đời sống mới.
Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Tôi không hề phản đối. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?