EMMLINE,GIÁM ĐỐC CỦA HÃNG NGƯỜI MẪU BLUE BOOK NÓI VỚI MARILYN MONROE VÀO NĂM 1944 “Từ một con người chỉ có thể bò lê bò lết như một con chó và ăn xin trên đường, bằng sự làm việc cật lức của mình, tôi đã trở thành một phép lạ ở Đài Loan. Chính ở đó bà đã gặp được người chồng tương lai của mình là Jose Ramos, em trai của người chị dâu.
Tôi không thích bất cứ cái gì . Ông cứ chạy tới chạy lui từ nhà máy giày để lấy thêm giày khi đã bán hết hàng. Nhưng bạn sẽ xử lí một mối quan hệ bị đổ vỡ như thế nào ?Đặc biệt khi người muốn mối quan hệ tan vỡ chính là người kia chứ không phải là bạn .
Sinh năm 1916 ở tỉnh Fujian, Trung Quốc. Nhưng từ lúc được sinh ra, chúng ta đã bị đặt vào một tiến trình thất bại cùng với sự phát triển. Lúc còn rất nhỏ, cô mơ ước trở thành một nữ diễn viên múa bale.
Ý tưởng đó chính là máy Xerox -máy sao chụp không cần mực ướt. Nói cách khác, 66% sự việc vĩ đai của thế giới đều được thực hiện bởi những người đã qua tuổi 60 và tỉ lê, 35 % cao nhất là thuộc về nhóm người thất thập. Thay vì tranh cãi với bà, nhà thông thái nói: “ Hãy tìm cho tôi một giống mù tạc lấy từ một gia đình chưa bao giờ biết đến đau khổ.
Tài năng cũng không; trên đời này chẳng hiếm những người có tài mà không thành công. Buổi tối, anh bán hoa tạ các câu lạc bộ, quán bar, quán rượi. , một công ty bán hàng trực tiếp với số vốn góp của mỗi thành viên là 1000 RM (263 USD).
Mắt ông giống như mắt ếch, môi dày và cái mũi vừa ngắn vừa to. Bà đã leo lên đến đỉnh của những ngọn núi cao nhất ở 20 trong số 167 nước của LHQ,và dự định sẽ tiếp tục thực hiện việc này ở 147 nước còn lại . "Ngựa vẫn còn được sử dụng mãi,còn ô tô chỉ là một món trang sức-một mốt nhất thời".
Nỗi sợ hãi thất bại không chỉ ghi dấu lên “sự thất bại” của bản thân người đó mà còn ghi dấu lên cả việc xã hội sẽ phản ứng ra sao đói với những người bị thất bại. Nếu bạn hạnh phúc, bạn cảm thấy thích thú và thỏa mãn với công vuệc của mình , bằng mọi giá bạn phải tiếp ục công việc đó. “Trong suốt giai đoạn đầu tiên của đời người, nguy cơ là ở chỗ không dám liều lĩnh.
Tiến sĩ Vanchai đã trở thành giáo sư bác sic phẫu thuật, hiệu trưởng trường đại học Khon Kean và là hiệu trưởng duy nhất được danh hiệu “ Hiệu trưởng đại học kiểu mẫu” suốt thời gian nhận chức do Chủ tịch hội sinh viên trao tặng. Chúng tôi chẳng biết gì về kế toán, tài chính hay tiếp thị. "Chúng ta không thích giọng hát của họ và nhạc đệm guitar đang trên đường biến mất".
Với thế hệ học sinh, sinh viên thập niên 1970, ông là tiếng nói lương tâm. Đây chính là thái độ Kia Su hay còn gọi là hội chứng “sợ bỏ lỡ hay bị cuỗm mất” mà tôi đang đề cập đến. "Chúng ta không thích giọng hát của họ và nhạc đệm guitar đang trên đường biến mất".
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là cuộc sống của chúng tôi đã không còn như trước. Thế là việc này đã đi xa đến mức suốt khoảng thời gian đó, Ban chấp hành chúng tôi bị chi phối bởi cái gọi là yếu tố “xã hội chủ nghĩa”. Vì vậy, tôi chẳng ngạc nhiên gì khi thấy vài năm gần đây bạn bè tôi mau già hơn.