Vì đối với những trường hợp này, rất có thể họ không có tiền để trả nợ cho anh đâu. - Làm việc nhiều để được cái gì, hả Megiddo? – Zabado chen vào. Có nhiều cách khác nhau để đảm bảo cuộc sống của các bạn sau này.
Tuy nhiên, vua Nabopolassar đã mất trước khi nhìn thấy công trình hoàn tất. Tôi chỉ biết hướng đến bà để tìm một chút cảm thông giữa những con người với nhau. - Có một số người vốn ghét làm việc.
Không khí buổi sáng thật mát mẻ. - Dabasir sắp kể chuyện rồi đó! - Một thực khách ngồi gần đó, nói nhỏ vào tai người bạn ngồi bên cạnh mình, rồi nhích tấm thảm của anh ta lại gần chỗ ngồi của Dabasir và Tarkad. Đến khi người con trai được năm mươi tuổi, người nông dân ấy qua đời thì số tiền cho vay đã lên đến một trăm sáu mươi bảy đồng.
Nhưng có một điểm quan trọng mà các bạn thường không biết, hay không nghĩ đến. Thế đấy, từ mỗi một đồng tiền kiếm được dù rất nhỏ, tôi đã biến nó thành một đám nô lệ bằng vàng làm việc cho tôi. Tôi đã tha hồ cho tiền những kẻ ăn xin; đi sắm những đồ trang sức đắt tiền cho vợ tôi và mua những thứ mà tôi hằng mơ ước.
Thẻ đất sét vỡ thành trăm mảnh. - Theo tôi thì chắc chắn sau này, cậu sẽ là một thương gia thành đạt, giàu có. Đời sống của những người này quả thật khó khăn và họ thường không thể trả hết nợ.
Ông không nhìn được cảnh họ đánh đập người nô lệ, mặc dù ông nghe rất rõ tiếng kêu thét thảm thiết của người đó. Trước đây tôi nghĩ mình để lỡ nhiều cơ hội kinh doanh là do khả năng phán đoán của tôi rất tệ. Tôi vừa làm việc, vừa suy nghĩ về các khoản thực phẩm mà bà Sira nhắc đến.
Ông Nana-naid cho ông một cái áo cũ và ông nhờ bà Swasti vá lại những chỗ rách rồi đem giặt giũ sạch sẽ, để chiều mai mặc vào mà đi bán bánh. Khi họ tiến vào cổng, những người lính gác cổng liền giậm mạnh gót chân và kính cẩn chào Sharru Nada, một công dân danh dự của vương quốc. - Vấn đề này khiến tôi nhớ lại đợt cá cược đua ngựa ngày hôm qua.
Do thế, cách duy nhất là chúng ta phải dạy cho tất cả mọi người biết cách làm giàu. Tất cả mọi người đều hồi hộp, chăm chú Nomasir điềm đạm, tự tin đứng dậy và bắt đầu thuật lại tất cả những điều đã diễn ra trong suốt mười năm lập nghiệp của mình: Như tôi đã nói, tôi chỉ truyền lại cho các bạn những cách thức đã giúp tôi làm giàu, và đây là cách tôi bắt đầu làm giàu cho chính bản thân mình.
– Bansir đáp lại một cách u sầu. - Cái này sẽ được lưu giữ mãi trong hòm chứng cứ của tôi, bởi vì chủ nhân của nó đã qua đời. – Cháu đã tiếp thu những bài học làm giàu rất tốt.
Khi Arkad kể xong câu chuyện, một trong những người bạn của ông lên tiếng: Cách đây bốn mươi năm, Sharru Nada đã từng ganh tỵ với những con người này! Ông ước gì mình được thay thế chỗ của họ! Nhưng sau bốn mươi năm, địa vị của ông và họ thật khác hẳn. Tất nhiên số tiền họ vay không được nhiều hơn trị giá tài sản của họ, để nếu cần, họ sẽ bán đất đai, các đồ trang sức quý báu, lạc đà hoặc những vật dụng khác để trả nợ.