Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động. Nhưng bác ơi, cháu phải sống để bác không phải làm thế.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.
Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.
cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài. Chuyện này chả cần thanh minh làm gì. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Cũng chẳng biết sẽ chụp không. 5 phút, 10 phút, 15 phút… Tôi cứ nghĩ miên man… Nhưng những con người như vậy lại không trải qua những gì tôi đã trải qua, sàng lọc những gì tôi đã sàng lọc.
Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Với đời người, ngắn lắm.
Nhà văn nhắm mắt lại. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ.
Như một khẩu hiệu của tâm thức. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau.
Nhưng không hiểu một điều là tuổi trẻ không thích nhiều lời. Nàng quay xuống nhìn thẳng vào tôi. Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn.
Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng.