Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi. Hắn biết vì hắn đã từng. Chúng như một cái thớt để họ xả nỗi hận con cá.
Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó. Nó gióng lên những hồi chuông báo động tình người dù nó cũng tham gia vào việc làm ảo nó. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.
Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Đơn giản, độ này đêm ít ra ngoài.
Nhưng khi bằng tuổi nó, tôi hiểu biết và tinh tế hơn. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang.
Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra. Tôi bảo vâng, nhiều nước mà anh.
Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu. Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện.
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả.