Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ.
Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát.
Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Bác ta không tin đâu. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn.
Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài. có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại…
Dù những cơn đau vẫn đến nhưng chưa bao giờ mệt đến ngất đi hoặc hiếm khi nói năng tầm bậy, bực bội mà không kiểm soát được. Bác lại bảo: Cấm tiệt đi đá bóng. Hồn nhiên đến đáng thương.
Bác thường trở nên nhỏ bé, ngượng ngập và ngơ ngác trước những vật phẩm hay công nghệ của thế giới hiện đại. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm. Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.
Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. (So với phần đông, chú còn là một ông chú tốt bụng và nhiệt tình nữa kia). Không biết bác có nhớ chuyện này không.
Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem.
Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc. Vậy ra là tại những lần như thế này. Còn sót lại những tôi tiếp tục này.