Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá.
Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau.
Nếu tôi còn đến đây, cũng không câu nệ là để viết, tôi nghỉ ngơi. Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Để râu toàn bọn chả ra gì.
Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Tôi biết cảm giác này làm cho câu chữ hoài nghi hơn.
Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ.
Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường.
Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi. Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì.
Sẽ mệt và bức bối khi muốn giữ mình lành mạnh trong môi trường bên cạnh những đồng đội có vẻ tử tế, cũng có không ít những thằng đồng lứa hoặc lớn hơn chỉ biết ăn, tập, chửi bậy, chơi bẩn và cưa gái. Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.
Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Đã thế lại còn không chịu quay bài. Mọi người đều gọi đó là thói chậm chạp, sức ì, thiếu bản lĩnh.
Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Và bạn liên tưởng tới Zidane. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.