Ông lại khuyến khích cho ông chủ nói. Cho nên Franklin quyết chinh phục được lòng thiện cảm của kẻ thù. Cho tôi biết số hàng đã bán như vậy tổng cộng bao nhiêu tiền: con số ông cho càng đúng càng hay.
Một văn sĩ nói: "Say mê nghe lời nói của một người, tức là tôn kính người đó, mà rất ít người không cảm động trước sự tôn kính đó". Ông ấy bảo xe hãng Mỗ cừ lắm. Nhưng lâu dần quen nghề, lòng hoan hỉ tiêu tan.
Hội nghị của những hội đó họp ở đâu thì dẫu phải lội suối trèo đèo, vượt đại dương, qua sa mạc, ông cũng tới dự. Làm sao luyện được chí đó? Bằng cách luôn luôn tâm niệm rằng những quy tắc dạy trong tập này vô cùng quan trọng. nhưng dù sao thì cũng là điều cấm.
Rồi sau khi nói chuyện với họ về trận mạc, ông xoa vết thương tự ái của họ: "Tôi xin lấy tư cách một quân nhân nói chuyện với hai Ngài cũng là quân nhân. Ông ráng sức gây thiện cảm với cháu". "Thiệt chỉ nhờ thịnh tình của anh em mà tôi được có mặt trong cuộc hội họp giữa các vị giám đốc cuả công ty và các vị thay mặt cho nhân viên, vì tôi không có cái may được ở trong nhóm trên hay nhóm dưới.
Ông xử trí khéo léo như vầy; ông khen lớn: lại đem đồ án đó cho bạn bè coi. Một người học trò của tôi muốn mời bạn chơi banh rổ (basket ball) với mình mà viết như vầy: "Tôi muốn các anh lại sân của tôi chơi banh rổ.
Ngài tả tỉ mỉ loài chim đó cho nó nghe. Một người suốt đời làm nghề quảng cáo tự cho mình là thần thánh trong nghệ thuật dẫn dụ người khác mà còn viết một bức thư vô lý như vậy, thì những ông thợ may, làm nệm, làm vườn ra sao nhỉ? Đây, một bức thư nữa của ông chủ sự một nhà ga lớn gởi cho ông Edward Vermylen, theo lớp học của tôi. Ông viết bức thư này cho bác sĩ L:
Vả lại trông thấy những lầm lỡ, khó chịu lắm". Trong những trường hợp thuận tiện nhất, cũng đã khó mà sửa được ý kiến của người khác. Đáp lại tình đó, ông tìm hết cách làm đẹp lòng bà.
Năm 1922, ở Californie có một thanh niên nghèo khổ, sống với vợ. Vì, dù có giết được nó thì vết cắn cũng không lành ngay được". Chưa có gì giúp tôi nhiều bằng phương pháp tự xét và tự cải đó.
Dyke, một nhà chuyên môn có danh nhất về nghề bán hàng ở Mỹ. Tôi nói rằng trước ra sao không biết, chứ bây giờ tóc thầy còn đẹp lắm. Miền đó, ông chủ xí nghiệp đúc chì biết rõ lắm và có nhiều khách hàng ở đó.
Trong hai chục năm, ông điều khiển những đào kép nổi tiếng. Vậy mà cho đến giờ này đây, bà là người độc nhất trên đời, tôi có thể tin cậy được". Sau khi đọc tiểu sử các danh nhân hiện đại, cậu viết thư cho nhiều vị yêu cầu họ cho biết thêm những chi tiết thuộc hồi thơ ấu mà tự điển không ghi chép.