Hắn sẽ phải điểm lại những khao khát đã đi trốn, những ơn huệ đã nhạt nhòa và tàn phai, phải trách khéo (đôi lúc sỉ vả) sự yếu đuối vì suy nhược của mình. Không phải vì lũ trẻ ăn xin ít đi. Những trận bóng và bác bấm huyệt gần nhà làm tôi thấy khoẻ hơn.
Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Có điều, người người làm kinh tế, nhà nhà làm kinh tế.
Tôi không đuổi nó nữa. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật.
Buồn là trót lợi dụng cái tiếng thiên tài để bắt mình phải vượt qua. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Bác nói chuyện với cháu.
Như người đầu bếp thiên tài mất hết khứu giác, vị giác. Thế giới đầy rẫy những hận thù. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa.
Mà không nhớ thì cứ nói thật ra. Nó cùng tham gia giải với bạn. Chúng ta có hai cái rỗng.
Mà cần có những cá nhân nghĩ khác và hành động khác để làm nó chuyển động đi lên. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Chắc hôm nay có việc gì.
Chả làm gì được, mẹ đi làm kẻo muộn giờ. Ngoan ngoãn lại cũng là chơi. Giữa thế giới tân kỳ này, bạn biết gì? Để dễ dàng có một công việc kiếm kha khá? Vi tính, ngoại ngữ của bạn làng nhàng.
Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Vào những thời điểm mà tuổi thơ sẽ có những ấn tượng mạnh nhất. Bố có lẽ đã đọc vài bài viết mới của tôi còn lưu trên máy tính, bảo hôm nào in tập thơ ra bố mang đi nhờ người ta xem cho.
Cũng chẳng nhớ được nhiều. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn.