Sẽtop1

Sung sướng với người phụ nữ đã kết hôn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa. Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.

    Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền…

    Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.

    Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa. Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Khi đã bước vào nền thể thao chuyên nghiệp của nước nhà hay bất cứ đâu mà muốn khẳng định tài năng thì nó cũng phải cứng cáp và cạnh tranh gay gắt.

    Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.

    Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay. Thế giới trong óc thật hỗn tạp.

    Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường à còn nhớ thủa ấy tôi luôn ngồi ngay sát bảng và trong những giờ quằn quại toát mồ hôi đó có lần tôi lỡ đánh một tiếng rắm xuống lớp điều đó làm tôi còn ngượng ngập cả mấy buổi sau dù không biết có ai biết đó là tiếng rắm của tôi giữa những cô cậu học trò ngồi san sát nhau như gia súc bị tống lên xe chở đến lò mổ… Chứ trước đây thì um nhà rồi.

    Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.

    Và tôi lại muốn khóc vì bất lực. Còn quá nhiều cái bị hiểu sai về bản chất. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.

    Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap